NHẬT KÝ VƯỢT CẠN ( Phần 2) - LẠNH LẼO PHÒNG MỔ
/
2 Comments
Mọi thủ để mổ diễn ra nhanh chóng đến không ngờ trong bệnh viện. Mẹ chưa kịp chuẩn bị tinh thần gì thì đã được ngồi trên xe lăn đưa vào phòng cách ly và được nằm gọn gàng trên băng ca. Lúc này ko có ai bên cạnh mẹ nên mẹ càng hồi hộp hơn. Một cảm giác lo sợ vây quanh mẹ. Mẹ hồi hộp đến nỗi cô y tá hỏi số điện thoại di động của daddy con mà mẹ cũng không nhớ được nữa. Mẹ cảm thấy khó thở quá! Trong khi cô y tá hỏi mẹ thông tin để lập hồ sơ thì một cô y tá khác chuyền nước biển cho mẹ và tiếp tục chích rất nhiều mũi thuốc cho mẹ. Mũi thuốc đầu tiên được tiêm vào mạch máu trên bàn tay trái làm mẹ đau điếng người. Mẹ thật sự rất sợ đau baby ạ thế nên người mẹ gồng cứng ngắt làm cô y tá phải la mẹ một trận. Mẹ chỉ còn nhớ cô ấy nói một câu: -“ Bây giờ chưa đau đâu” Mẹ thầm nghĩ chắc cô y tá muốn nói là chích thuốc là chuyện nhỏ thôi. Chắc lúc sinh baby sẽ đau hơn nhiều.Những mũi thuốc tiếp theo cũng làm mẹ rất đau và muốn hét lên cho bớt đau nhưng nghĩ đến việc gần được gặp baby của mẹ thì mẹ nhắm mắt và cố gắng chịu đựng. Lúc này mẹ không còn biết bao nhiêu mũi thuốc đã được chích vào tay và cánh tay của mẹ nữa. Chỉ biết là cách vài phút là mẹ thấy nhói đau vì kim chích một lần và cảm giác thuốc đang chạy vào người có lúc đau đau xót xót, lúc thì nhoi nhói, lúc thì tê tê… Khi có cảm giác băng ca chuyển động thì mẹ mở mắt ra, chỉ biết là mẹ đang được đẩy từ hành lang này qua hành lang nọ để được đưa vào phòng mổ. Dưới ánh đèn trắng, mẹ mong sao hành lang dài thêm chút nữa để mẹ vào phòng mổ chậm thêm chút nữa. Mặc dù mẹ rất nôn nóng gặp baby của mẹ nhưng cảm giác nằm trên băng ca và cảm giác bị đẩy vào phòng mổ làm mẹ sợ. Mẹ thật sự rất sợ con à! Cuối cùng thì mẹ cũng vào đến phòng mổ. Cảm giác đầu tiên làm mẹ run nhẹ người đó là luồng không khí quá lạnh từ máy lạnh được mở hết cở và tiếp theo là tiếng dao kéo, dụng cụ mổ được cô y tá sắp xếp. Chúng va vào nhau tạo thành những tiếng leng keng lạnh lùng. Nhắm mắt lại, mẹ tưởng tượng những thứ dao kéo ấy lát nữa đây sẽ gâm vào da thịt mẹ. Mẹ rùn mình và mẹ lại sợ con ạ!Đến lúc này, cả người mẹ run lên bần bật vì quá lạnh. Hình như thấy mẹ run nhiều quá nên một ai đó đã đắp lên người mẹ một tắm vải mỏng. Mẹ càng căng thẳng hơn khi cô y tá cột tay mẹ lại. Lúc đó dường như mẹ thở gấp gáp rất mạnh và lỗ tai tự nhiên ù đi. Chắc có lẽ không gian trong phòng mổ, ánh đèn phòng mổ, các Bác Sĩ đi đi lại lại và tiếng dao kéo làm mẹ hoảng sợ… Thế rồi tinh thần của mẹ nhẹ nhõm hơn khi nghe tiếng Bác Sĩ Viễn, người chăm sóc cho mẹ con mình ngay từ khi mẹ mang thai. Bác Sĩ nói nhẹ nhàng: -“ Thả lỏng người ra, không sao đâu. Sẽ nhanh thôi…” Mẹ đã cảm thấy bớt lạnh và có thể mở mắt ra quan sát mọi người. Lúc này trong phòng mổ có khoảng 6 người. Ai ai cũng nói những lời an ủi mẹ, khuyên răn mẹ… Tất cả mọi người trong phòng mổ điều rất thân thiện. Lúc này mẹ thấy an tâm hơn rất nhiều… Chắc ngoài trời vẫn còn đang mưa và daddy của con và cả nhà cũng đang sốt ruột chào đón baby ra đời... To be continued.... |
Vào phòng mổ thì hết ý rồi. Giờ Mẹ K vẫn còn sợ, hic.
ReplyDeleteNhiều khi nhớ lại, mẹ Sâu cũng sợ nữa. Vậy mẹ Kevin cũng sinh mổ sao?
ReplyDelete