HÚ VÍA
/
16 Comments
Chủ Nhật, ba mẹ đi nhà thờ về, thấy Sâu nằm im re trên ghế Salong. Lạ thiệt! Mỗi lần thấy ba mẹ đi đâu về là con “ nhào” ra đón và nói líu lo nhưng sao hôm nay ba mẹ vào tận trong nhà rồi mà con vẫn nằm in re. Chắc là có chuyện gì không ổn nè!
Y như rằng vú Hạnh kể tội Sâu lên phòng ba mẹ, lấy hộp thuốc viên nhét vào lổ mũi. Vú đã lấy ra được 1 viên nhưng hình như vẫn còn. Mẹ nghe thế thì hoảng hồn chạy vội lên lầu lấy tăm bông và nước muối nhỏ mũi. Trong khi đó ba lấy đèn pin soi vào mũi Sâu xem sao. Ba bảo là trong mũi vẫn còn thuốc thế là ba bắt Sâu nằm ngửa ra để ba tìm cách lấy ra nhưng Sâu la hét và giãy mình rất mạnh không cho ba xem nữa.
Sâu la hét ghê lắm nhưng ba la Sâu còn ghê hơn. Lần đầu tiên mẹ nghe ba hét như thế. Chắc ba lo lắng cho Sâu quá mới dữ như vậy. Sâu sợ quá không giãy nữa nhưng vẫn khóc e e rất to. Ba khó khăn lắm mới bắt Sâu nằm im để nhỏ nước muối vào mũi rồi cho Sâu nằm nghiêng lại. Sau đó bịt một bên mũi rồi nói Sâu hỉ mạnh ra. Cũng may là Sâu nghe theo. Con hỉ đến lần thứ ba thì viên thuốc văng ra cái bịch! Mẹ nhẹ cả người!
Tay còn run lẩy bẩy, mẹ đưa tăm bông cho ba rửa mũi cho Sâu. cho sạch và khỏi bị nhiễm trùng. Xong mọi thứ thì Sâu tỉnh queo! Còn luôn miệng luyên thuyên như muốn thuật lại câu chuyện cho mọi người. Nhìn con mẹ vừa giận vừa thương con quá!.
Mẹ chạy lên phòng dọn hết thuốc bỏ vào tủ mà trong lòng giận Sâu và giận cả ba mẹ luôn. Giận Sâu vì Sâu chơi khờ dại quá nhưng rồi thôi, Sâu còn nhỏ quá mà lại còn quá nghịch phá nữa thì chuyện gì Sâu chẳng dám làm. Nên giận chính mẹ và ba thì hơn. Người lớn thì phải biết lường trước những sự việc con trẻ có thể làm chứ! Tuy sự việc qua rồi nhưng lòng mẹ cứ rối bời cả lên! Cũng may là Sâu không sao!
Ngày hôm sau, Sâu lại lên phòng nghịch phá. Lúc đó ba cũng lấy thuốc ra uống. Thấy Sâu đứng lãng vãng đó, ba đưa mấy viên thuốc cho Sâu và bảo:
“ Này, con nhét vào mũi chơi nữa đi”
Sâu vội đưa hai tay lên lắt qua lắt lại, miệng mếu máo nói liên tục :
“ Không! Không mà!”
Cũng may là Sâu cũng biết sợ và biết nhận thức được nguy hiểm từ kinh nghiệm trước. Con gái ơi, bớt nghịch phá đi nhe con gái!
Y như rằng vú Hạnh kể tội Sâu lên phòng ba mẹ, lấy hộp thuốc viên nhét vào lổ mũi. Vú đã lấy ra được 1 viên nhưng hình như vẫn còn. Mẹ nghe thế thì hoảng hồn chạy vội lên lầu lấy tăm bông và nước muối nhỏ mũi. Trong khi đó ba lấy đèn pin soi vào mũi Sâu xem sao. Ba bảo là trong mũi vẫn còn thuốc thế là ba bắt Sâu nằm ngửa ra để ba tìm cách lấy ra nhưng Sâu la hét và giãy mình rất mạnh không cho ba xem nữa.
Sâu la hét ghê lắm nhưng ba la Sâu còn ghê hơn. Lần đầu tiên mẹ nghe ba hét như thế. Chắc ba lo lắng cho Sâu quá mới dữ như vậy. Sâu sợ quá không giãy nữa nhưng vẫn khóc e e rất to. Ba khó khăn lắm mới bắt Sâu nằm im để nhỏ nước muối vào mũi rồi cho Sâu nằm nghiêng lại. Sau đó bịt một bên mũi rồi nói Sâu hỉ mạnh ra. Cũng may là Sâu nghe theo. Con hỉ đến lần thứ ba thì viên thuốc văng ra cái bịch! Mẹ nhẹ cả người!
Tay còn run lẩy bẩy, mẹ đưa tăm bông cho ba rửa mũi cho Sâu. cho sạch và khỏi bị nhiễm trùng. Xong mọi thứ thì Sâu tỉnh queo! Còn luôn miệng luyên thuyên như muốn thuật lại câu chuyện cho mọi người. Nhìn con mẹ vừa giận vừa thương con quá!.
Mẹ chạy lên phòng dọn hết thuốc bỏ vào tủ mà trong lòng giận Sâu và giận cả ba mẹ luôn. Giận Sâu vì Sâu chơi khờ dại quá nhưng rồi thôi, Sâu còn nhỏ quá mà lại còn quá nghịch phá nữa thì chuyện gì Sâu chẳng dám làm. Nên giận chính mẹ và ba thì hơn. Người lớn thì phải biết lường trước những sự việc con trẻ có thể làm chứ! Tuy sự việc qua rồi nhưng lòng mẹ cứ rối bời cả lên! Cũng may là Sâu không sao!
Ngày hôm sau, Sâu lại lên phòng nghịch phá. Lúc đó ba cũng lấy thuốc ra uống. Thấy Sâu đứng lãng vãng đó, ba đưa mấy viên thuốc cho Sâu và bảo:
“ Này, con nhét vào mũi chơi nữa đi”
Sâu vội đưa hai tay lên lắt qua lắt lại, miệng mếu máo nói liên tục :
“ Không! Không mà!”
Cũng may là Sâu cũng biết sợ và biết nhận thức được nguy hiểm từ kinh nghiệm trước. Con gái ơi, bớt nghịch phá đi nhe con gái!


Giận ba mẹ Sâu vô ý quá đấy !
ReplyDeleteTrẻ con nó hiếu động, thích khám phá nên ba mẹ phải để ý nhé, dọn hết những gì nho nhỏ như kim băng, thuốc , bi ve... và nhất là bình đựng nước sôi hoặc bình , ấm đun nước sôi, nồi canh...nhé
đáng iu quá chị ơi :)
ReplyDeleteCan than nha me Sau. Nguy hiem qua! May la bay gio khong sao.
ReplyDeletebữa đi thăm nhỏ em họ nằm trong bệnh viện Nhi đồng 2 vô khoa bỏng với chấn thương chỉnh hình mà sợ với đau lòng lắm mẹ Sâu ơi, phần lớn là người lớn lơ là với tụi con nít này nè nên mẹ Đô với mẹ Sâu cần cảnh giác cao độ 2 đứa nhóc của mình hen
ReplyDeletemh nghĩ vầy nè: lần sau phải nói vú gọi điện liền cho ba mẹ về việc xảy ra, để ba mẹ còn biết đường về để giải quyết sớm hơn đó!
ReplyDeletehic nghe kể sợ quá, ngày xưa em cũng có tiền sự về tội nhét nụ hoa đào vô mũi, phải đi bs gắp ra...tởn tới già
ReplyDeleteRút kinh nghiệm để sau này cẩn thận hơn! May là bé Sâu hiếu động không sao!Nhìn mặt bé lém lỉnh thế kia cơ mà!
ReplyDeleteDạ, ba mẹ Sâu dọn vào tủ hết nhưng con bé vẫn lục lọi ra được. Cô nàng lại mới leo lên ghế té bầm miệng luôn :(
ReplyDeleteCám ơn cô khen cháu :)
ReplyDeleteMẹ Sâu sợ quá trời :(
ReplyDeleteĐúng là nhà Sâu dọn dẹp mọi thứ nhưng quay qua quay lại thì Sâu đã làm những chuyện ko ngờ. Chỉ biết canh từng tí một thôi. Ây thế mà đôi lúc còn sơ hở :(
ReplyDeleteChuyện gì bà vú cũng gọi, xui là hôm đó bà vú hết tiền card :(.mọi việc đã tuy ổn rồi, nhưng mẹ SS vẫn sợ quá! híc :(
ReplyDeleteặc ặc, sao cô chơi kỳ vậy? hì :)
ReplyDeletePhải rút kinh nghiệm thôi mẹ Hero ơi :(
ReplyDeleteE cũng phải về cất hết thuốc đi thôi, sợ quá, hic hic, đúng là người lớn dôi khi cũng sơ ý thật chị ha
ReplyDeleteChẳng biết được bọn trẻ đang " âm mưu" quậy cái gì đâu. Tốt nhất và cất hết đồ đạc mẹ BB ạ :(
ReplyDelete