MY CUTIE NIECE

/
0 Comments

Wednesday February 18, 2009

Mấy lâu nay tự nhiên dì nhớ bé Hồng Ân của dì quá. Mới xa bé chưa được nữa tháng mà tối nào dì cũng nằm mơ thấy bé hết bé có biết không? Nhớ nhất là đôi mắt tròn tròn xoe xoe, trong trong, sáng sáng như hai viên bi của bé luôn mở to nhìn mọi người một cách thân thiện. Đôi mắt ấy lúc nào cũng ươn ướt long lanh và đen lay láy như muốn thu hút hết mọi sự chú ý vào mình. Qủa thật bé Hồng Ân của dì dễ thương làm sao!

---000---
Nhớ nhất là mỗi khi bé thấy con ruồi hoặc con muỗi là bé điều khóc thét và la lên : “ sợ! sợ!”. Chữ “ sợ” phát ra từ cái miệng chu chu, xinh xinh, nhỏ nhỏ của bé thật là tếu lâm. Làm cho cả nhà, ông bà ngoại, ai nấy diều mắc cười hơn là thương cho nỗi sợ của bé. Dạo sau này nè, nhờ có chú Thành, bé Hồng Ân không sợ con muỗi và con ruồi đến khóc thét nữa, vì chú Thành hay bế Hồng Ân rượt theo đập “ chúng nó” mà. Mỗi lần như vậy, bé cười giòn tan mặc dầu trên môi vẫn la : “ sợ! sợ!”. Hai chú cháu đùa giỡn với nhau suốt ngày. Vui thiệt vui!
---000---
Dì thích nhất là khi bé nghe nhạc và lắc lắc cái mông. Hay thiệt, bé chỉ lắc cái mông thôi chứ cả người bé không hề lắc. Vì vậy, nhìn dáng người của bé cứng đờ nhưng cái mông thì cứ liên tục lắc qua lắc lại. Nhìn thật hài hước và dễ thương lắm!
---000---
Càng nói thì dì càng nhớ Hồng Ân quá! Thương Hồng Ân quá!
---000---
H�ng �n d� thương H�ng �n d� thương H�ng �n d� thương
H�ng �n d� thương
H�ng �n d� thương
H�ng �n d� thương
 


You may also like

No comments: