TRÒ CHUYỆN
/
0 Comments
Tuesday December 9, 2008
-
Nó quẹt nước mắt rớt vào tay. Nâng những giọt nước mắt trong suốt lên gần mặt và hét lớn...-“ Rơi! Rơi! Rơi! Rơi hoài! Sao không ở yên một chỗ?”...Những giọt nước mắt ngước lên nhìn nó đượm buồn, thế nhưng nước mắt vẫn không trả lời gì làm cho Nó điên tiết:...-“ Thích rơi ra ngoài lắm sao? Ngoài này có gì hay ho nào?...Những giọt nước mắt lúc này đã hòa lẫn vào nhau, trở thành một làn nước ướt lan tỏa trên tay nó. Nước mắt ủ rủ cất tiếng:...-“ Ngoài này lạnh lắm. Tôi thích được nằm trong khóe mắt ấm áp xinh xinh kia thôi! Tôi muốn góp phần làm cho đôi mắt kia càng thêm lấp lánh đen tuyền thôi!...Nghe vậy nó thấy bùi ngùi lắm, nhưng vẫn cứ quát:...-“ Thế thì lại rơi ra đây làm gì? Nước mắt lặng lẽ nhìn nó âu yếm trả lời:...-“ Tôi đi để tim cô bớt đau, tôi rơi để mắt cô bớt sầu! "
...Nói xong, nước mắt chợt bốc hơi tan biến vào không trung để lại nó ngơ ngẩn, vẫn đứng yên lặng lẽ....Nó nghe sóng mũi mình cay cay và…những giọt nước mắt khác lại rơi khỏi mắt nó, rớt vào tay, nóng hổi!...( Nguyễn Dương Quế TiênViết tặng những giọt nước mắt: 12/ 2008)...
