NGẪU HỨNG CÁNH DIỀU

/
0 Comments
 
NGẪU HỨNG CÁNH DIỀU
Ngẫu hứng viết: Tháng 11 năm 2008
Nguyễn Dương Quế Tiên

Nàng Diều khoác lên mình một chiếc áo màu đỏ rực rỡ. Cô nàng xúng xa xúng xính ngắm mình trong chiếc áo lộng lẫy ấy. Nàng rất tự hào bởi chiếc áo được điểm xuyến bằng những cái đuôi dài uyển chuyển mang 7 sắc cầu vồng. Những cái đuôi áo ấy làm cho dáng của nàng càng thêm mảnh mai hơn và càng thêm duyên dáng hơn. Nàng mỉm cười kiêu hãnh khi nghĩ đến lát nữa đây nàng sẽ tung đôi cánh dài rộng và tha thướt lên không trung và thả mình bay lượn tự do trên bầu trời xanh trong vắt. Bầu trời xanh trong, những đám mây trắng trôi nhè nhẹ trong gió như làm tôn thêm vẻ đẹp kiêu sa của nàng. Chỉ lát nữa thôi, nàng sẽ là người nổi bật nhất trên bầu trời rộng lớn này. Nàng biết rằng ai ai cũng phải ngước mắt chiêm ngưỡng nàng. Nàng biết rằng nàng đẹp và nàng hãnh diện vì vẻ đẹp không ai sánh bằng ấy của mình. Nàng đang hạnh phúc lắm!

Cũng cùng tâm trạng hạnh phúc với Nàng Diều nhưng Cuộn Chỉ lặng lẽ hơn. Nó hạnh phúc vì lát nữa nó sẽ là người được vinh dự nâng cánh cho Nàng Diều bay cao. Nghĩ như vậy thôi cũng đủ làm cho nó sướng rơn cả người rồi. Nó chuẩn bị tinh thần, sức khỏe thật tốt. Nó cố gắng xiếc những sợi chỉ của mình thật chắc, thật bền để có thể chống chọi lại với cái nắng chói chang và những làn gió hung tợn. Nó đã sẵn sàng đưa Nàng Diều bay lên. Nó âm thầm liếc nhìn Nàng Dìều mà lòng xao xuyến một niềm vui bất tận!

Cuộn Chỉ nhẹ nhàng khéo léo nâng Nàng Diều lên. Khởi đầu hơi khó khăn vì những cái đuôi của Nàng Diều quá dài. Nàng loạn choạn như muốn đâm đầu xuống đất. Nàng bay lài lài trên mặt đất khó chịu. Lâu lâu nàng ngoắt đầu lại nhìn cuộn chỉ nhăn nhó tỏ vẻ không hài lòng. Cuộn chỉ bắt gặp ánh mắt ấy của Nàng Diều, nó càng căng thẳng hơn. Người nó nhễ nhại mồ hôi nhưng vẫn cố gắng giữ chặt Nàng Diều. Nó vương mình hết sức, dang tay hết sức để những sợi dây căng ra và dùng hết sức lực của nó để đẩy Nàng Diều bay lên…và rồi Nàng Diều cũng đã bay lên cao dần, cao dần…Khi đã rời xa mặt đất và Cuộn Chỉ, Nàng Diều sung sướng, tha hồ vẫy vùng, bay lượn trên bầu trời xanh thẵm. Cuộn Chỉ thở phù phù mệt nhọc nhưng khi ngắm nhìn Nàng Diều tươi cười thỏa thích trên mây, cả người nó nhẹ nhõm hẳn. Nó vui mừng vì những gì nó vừa làm được cho Nàng Diều. Một cảm giác hạnh phúc và tự hào len lỏi vào tận tâm hồn nó. Nó ngẩn ngơ ngắm nhìn Nàng Diều bay lên cao, lên cao...

Nàng Diều duyên dáng khoe mình dưới ánh nắng chói chang. Màu áo đỏ thắm của nàng và màu sắc cầu vồng của đuôi áo nàng cùng hòa quyện vào ánh nắng khiến nàng càng rực rở hơn. Nàng biết rằng nàng sẽ càng đẹp hơn, tươi sáng hơn nhờ vào ánh nắng. Chàng gió vô tình bắt gặp Nàng Diều xinh đẹp. Chàng bị thu hút bởi nét đẹp rực rở và quyến rủ ấy. Chàng nhìn nàng mê mãi và bay theo gót chân nàng lúc nào không hay. Chàng náo nức thổi luồng gió mạnh mẽ hơn để chứng tỏ quyền lực của chàng trên bầu trời này. Quả nhiên, luồng gió ấy của chàng đã nâng cánh cho Nàng Diều bay cao hơn bay xa hơn. Nàng bay lượn lên xuống làm dáng, yểu điệu cùng Chàng Gió. Họ vui đùa bay lượn cùng nhau. Họ cùng nhảy với nhau giai điệu hạnh phúc!

Chàng Gió bay cao bao nhiêu, Nàng Diều bay cao bấy nhiêu, nàng đâu biết rằng ở dưới đất, Cuộn Chỉ đã cố gắng điều khiển những sợi dây một cách khó khăn để giữa lấy nàng. Nó đã căng dây thật dài để Nàng Diều được bay lượn thoải mái. Nó càng thả dây dài bao nhiêu, Nàng Diều bay càng cao, càng xa bấy nhiêu… Nàng bay cùng Chàng Gió! Cuộn Chỉ biết điều đó. Nó cũng buồn nhưng rồi thấy Nàng Diều hạnh phúc, nó càng cố gắng vương dây dài thêm và căng thêm để Nàng Diều được hạnh phúc...Bỗng nhiên Nàng Diều bị giật ngược lại bất ngờ làm nàng đau điếng. Cuộn chỉ đã thả hết dây! Nó cũng bị gió kéo căng người nên cũng đau lắm. Tuy nhiên nó cố hét thật to báo hiệu cho Nàng Diều ngừng lại vì dây đã quá căng. Nàng Diều nghe thấy nhưng nàng cố tình lơ Cuộn Chỉ. Nàng không muốn bị trói buộc bời Cuộn Chỉ thô thiển ấy nữa. Nàng muốn bay cao cùng Chàng Gió để có thể sống một cuộc sống tự do với trời mây. Nghĩ như thế, nàng quyết định vương mình kéo dây thật căng để thoát khỏi Cuộn Chỉ. Bật một cái, Cuộn Chỉ đứt dây. Nó đau đớn nhìn những sợi chỉ rơi xuống. Những sợi Chỉ rướm máu! Cuộn Chỉ rướm máu! Nàng Diều bứt ra khỏi Cuộn Chỉ và nàng được tự do hoàn toàn. Nàng mãn nguyện vương cánh bay lên cao, rong chơi cùng Chàng Gió…

Mọi việc không như nàng mong muốn! Những tưởng Nàng Diều sẽ được tự do bay cùng Chàng Gió đến tận trời xanh nhưng không có Cuộn Chỉ, nàng mất phương hướng bay loạn xạ. Chỉ cần một luồng gió nhẹ cũng đủ làm cho nàng chao đảo. Mặc dù Chàng Gió vẫn thổi đều đặn để nâng đôi cánh cho nàng nhưng nàng dường như không còn điểm tựa nên toàn thân nàng chới với trong không trung. Lúc này nàng hoảng hốt bám víu lấy Chàng Gió mong sẽ giữ được thăng bằng. Nhưng nàng đã lầm, Chàng Gió thổi càng mạnh, nàng càng quay tít. Những cái đuôi áo của nàng không còn duỗi thẳng dịu dàng nữa. Chúng quấn chặt vào nhau tạo thành một đám rối tinh. Nàng không thể nào định hướng bay cho mình được nữa. Nàng chóng mặt, cả người nàng mệt nhoài. Nàng không thể cầm cự được vì gió thổi quá mạnh, không có Cuộn Chỉ giữ nàng lại nên gió thổi nàng tơi tả. Chàng Gió nhìn nàng thương cảm nhưng chàng không thể làm gì hơn. Chàng tiếp tục bay cao để lại nàng chơi vơi, chơi vơi…

Không còn chút sức lực nào nữa, cuối cùng Nàng Diều buông mình rơi từ từ xuống và nàng cũng không biết mình sẽ rơi về đâu? Nhắm mắt lại phó mặt cho số phận, nàng chỉ biết gọi thầm: “ Cuộn Chỉ ơi…!”



You may also like

No comments: