KỶ VẬT ĐÊM NOEL
/
0 Comments
| Đêm Noel năm ấy trời chỉ hơi se lạnh. Không khí dịu mát hơn, không oi bức như những ngày bình thường khác. Mùa Đông ở Sài Gòn là thế, thời tiết không bao giờ lạnh buốt như Mùa Đông ở vùng cao. Nhưng bù lại, không khí Giáng Sinh thì tràn ngập trên mọi nẻo đường. Đi đâu cũng bắt gặp những biểu tượng liên quan đến Noel. Nào là cây thông màu trắng, cây thông màu xanh cao vút được trang trí bởi những trái châu đỏ, xanh, vàng, tím. Chúng được tô điểm thêm bằng những dây kim tuyết lấp lánh và những dây đèn nhấp nháy nhiều màu sắc thật là sinh động và rực rỡ. Những mái nhà tuyết, ông già tuyết, tuần lộc và người tuyết được trưng bày khắp nơi… Dọc theo những khu phố, con đường có nhiều nhà thờ thì không khí dường như sôi động hơn. Nhà thờ nào cũng trang trí hang đá thật lớn, thật đẹp và đặc biệt là những dây đèn hình ngôi sao, quả chuông cứ chớp tắt liên hồi làm cho quan cảnh chung quanh càng thêm hoành tráng. Người qua lại trên các nẻo đường như đông đúc hơn, nhộn nhịp hơn. Ai náy điều hồ hởi đón mừng Noel về… ... ... Nhìn cảnh tượng này, con nhỏ thấy nao nao. Vậy là thêm một năm nữa nó phải đón Giáng Sinh xa gia đình. Nhớ nhà, nhớ cái lạnh ở vúng cao, nhớ không khí Noel không quá ồn ào náo nhiệt ở vùng cao nhưng nó cũng không buồn lắm vì Noel năm ấy nó có thằng nhỏ bên cạnh... Tối hôm ấy, trước khi đi nhà thờ để dự lễ Giáng Sinh, con nhỏ tình cờ mở túi xách của nó ra và phát hiện một vật lạ nằm trong xách. Nó ngạc nhiên và lấy ra xem. Đó là một chiếc hộp nhỏ xíu màu hồng nhạt rất xinh. Nó tò mò mở nắp hộp ra xem thử và ngỡ ngàng xuýt xoa, trời ạ, một đôi bông tai hình trái tim. Đôi bông tai nhỏ xíu nhưng sáng lấp lánh. Nó mở tròn xoe mắt đưa đôi bông tai lên ngắm và tự hỏi: Cái vật nhỏ bé xinh xinh này ở đâu ra thế nhỉ? Sao nó vại “ rơi” vào túi xách của mình? Đang còn hoang mang với những câu hỏi trong đầu thì tiếng bước chân làm nó giật mình. Thằng nhỏ bước lại gần và ngồi bên cạnh nó. Nó chưa kịp nói gì thì thằng nhỏ nghiêm nghị nói: ... -Con nhỏ ghê thiệt nhe, ai tặng quà cho con nhỏ đó? ... Con nhỏ nghe vậy vội vàng thanh minh: ... -Làm gì có ai tặng, tự nhiên nó nằm trong xách con nhỏ mà ... Thằng nhỏ biết con nhỏ đang lúng túng nên tiếp: ... -Dạo này con nhỏ ghê thiệt, có người ta tặng quà. Nhận đi! ... Con nhỏ tức quá trợn tròn mắt nhưng không biết giải thích làm sao. Nhưng thấy thằng nhỏ vẫn cười cười bí hiểm, nó chợt hiểu ra ai là chủ nhân của đôi bông tai này. Nó liền xuống giọng hỏi: ... -Thằng nhỏ tặng con nhỏ hả? ... Thằng nhỏ vẫn khăng khăng là không phải nhưng con nhỏ mặc kệ vì nó biết chắc rằng chính thằng nhỏ là người bỏ đôi bông tai vào xách nó. Từ chiều đến giờ đâu có ai đụng vào giỏ xách của con nhỏ ngoài thằng nhỏ đâu. Thằng nhỏ vẫn cười cười hỏi nhỏ: ... -Có thích không? ... Con nhỏ không trả lời, chỉ nói trổng trơn: ... -Đeo giúp con nhỏ đi ... Thằng nhò nghe theo, tháo hai chiếc bông tai ra khỏi hộp và từ từ khéo léo đeo vào tai cho con nhỏ. Con nhỏ yêm lặng không nói thêm tiếng nào nhưng trong lòng nó vui và hạnh phúc lắm. Đeo đôi bông tai cho con nhỏ xong, thằng nhỏ bước ra xa một chút ngắm nhìn con nhỏ rồi nói nhanh: ... -Đẹp quá! ... Con nhỏ nghe vậy thì xấu hổ lắm nhưng niềm vui thì lan tràn khắp trái tim nó. Qủa thật niềm vui Giáng sinh đến với nó thật đơn giãn nhưng lại ngập tràn niềm vui và hạnh phúc. Cám ơn thằng nhỏ nhiều, nó thì thầm… ... ... Mùa Đông năm nay đang gần đến. Trời vẫn chưa lạnh và mưa rất nhiều. Con nhỏ vô tình làm mất một chiếc bông tai. Nó buồn lắm! Nó tiếc lắm! Tiếc không phải vì giá trị vật chất của chiếc bông tai nhưng tiếc vì chiếc bông tai ấy mang nhiều ý nghĩa tinh thần đối với nó. Nó báo cho thằng nhỏ biết, thằng nhỏ nghe xong cũng không tỏ vẻ bực tức gì nhưng thằng nhỏ dường như cũng hơi giận nên nói: ... -Mất vật kỹ niệm mà con nhỏ bình tĩnh quá ha! ... Con nhỏ biết thằng nhỏ buồn nên không nói gì nhưng hình như thằng nhỏ không hiểu là con nhỏ cũng tiếc lắm chứ! Con nhỏ cũng buồn nữa. ... ... Mấy ngày sau đó thằng nhỏ chỉ chia sẻ rằng chiếc bông tai này quý lắm! Lúc mua nó, thằng nhỏ vừa mới nhận công việc mới, thằng nhỏ phải trang trãi nhiều việc nhà cửa và thằng nhỏ phải vét hết số tiền có được để mua tặng con nhỏ. Thằng nhỏ muốn làm con nhỏ vui… Nghe vậy con nhỏ cũng ngậm ngùi lắm! Con nhỏ biết trong lòng thằng nhỏ, con nhỏ quan trọng lắm! Thằng nhỏ đã làm tất cả để mang niềm vui đến cho con nhỏ… Nhưng thằng nhỏ ơi, đừng có buồn nữa. Chiếc bông tai tuy mất, nhưng hình ảnh của nó và tình cảm của người tặng nó cho con nhỏ vẫn mãi mãi in sâu trong trái tim con nhỏ nè. ... ... Noel năm nay, thằng nhỏ tặng cho con nhỏ đôi bông tai khác có được không? Như thằng nhỏ nói đó, đôi bông tai mới có thể có giá trị vật chất gấp mươi lần đôi bông tai hình trái tim nhưng giá trị tinh thần và giá trị kỹ niệm của nó chắc chắn sẽ không bằng đôi bông tai đã mất. Nhưng không sao, khi nào thằng nhỏ tặng cho con nhỏ đôi bông tai mới, con nhỏ vẫn sẽ đeo đôi bông tai hình trái tim ở trong tim con nhỏ nè và đôi bông tai mới sẽ được cất cẩn thận…Thằng nhỏ nghĩ sao? |
